Tuesday, November 25, 2008

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng lo lắng về sự giả dối – lo lắng thật không?

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng lo lắng về sự giả dối – lo lắng thật không?

Ngày nhà giáo Việt Nam 20.11.2008 ông Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ giáo dục gởi ngành giáo dục có bày tỏ “lo lắng về sự giả dối tồn tại trong ngành và xã hội; đồng thời hy vọng đến năm 2010 môi trường trong sạch được tái lập ở các trường học.”

Đọc thư ông Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Giáo dục, Sứ tôi suy nghĩ khá lung. Sự giả dối ở VN hiện tại bắt đầu từ đâu, vì sao nó đang làm ông Phó TT bận tâm nói với thầy trò trong ngày này. Giá như ông Phó TT tìm hiểu nguyên nhân sẽ không khó. Nhưng ông Phó TT lại kiêm cả Bộ trưởng nên có quá nhiều việc, ta thử tìm hộ ông. Với thực tế VN hiện tại, Sứ tôi tìm được những điều giả dối ở đây:

A- Từ vĩ mô:

- Thần tượng: Hồ Chí Minh đã được đảng và nhà nước đem làm thần tượng ngay từ khi còn sống là người không vợ con, không riêng tư để lo cho dân nước với muôn vàn đức tính khiêm tốn, giản dị…

Một người bạn tôi bảo “Hồ Chí Minh là con người không có thật”. Anh giải thích “một con người có những yếu tố sau đây để xác định: Tên tuổi, quê quán, ông bà, cha mẹ, ngày chết và di chúc sau khi chết.

Tên tuổi không thật, ông họ Nguyễn Sinh tên là Côông. Quê quán không thật, vì đảng nói ông quê Nam Đàn, Nghệ An, nhưng nhiều tài liệu (http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguyá»…n_Sinh_Sắc ) và cả ông giáo sư sử học Trần Quốc Vượng (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/entertainment/story/2005/08/050808_trongcoi.shtml ) , nói ông là người Quỳnh lưu. Ông bà, cha mẹ thì chỉ xác định được cha mẹ là Nguyễn Sinh Sắc và Hoàng Thị Loan, ông ngoại là Hoàng Đường.

Riêng ông bà nội thì không có, nghĩa là ông Sắc từ đất chui lên. Nếu có, thì hẳn mộ ông nội Hồ Chí Minh phải to hơn mộ ông ta nhiều. Bằng chứng nữa là nếu có tổ tiên, khi chết hẳn ông đã đi thăm gặp ông bà tổ tiên, nhưng ông chỉ đi thăm “cụ Các Mác – Cụ Lênin” mà thôi.

Ngày chết cũng không đúng, trong Điếu văn của đảng ghi ngày 3.9.1969 nhưng sau đó đảng lại cho là ngày 2.9.1969. Di chúc đọc trong lễ tang là di chúc giả, vài chục năm sau đảng đưa di chúc khác ra bảo đây mới là thật, nhưng nghe đâu di chúc đó cũng chưa hẳn thật nốt.

Lại nghe rằng ông khiêm tốn, nhưng cuốn sách ca ngợi ông nhiều nhất, hơn cả các anh hùng dân tộc khác trong lịch sử… lại là cuốn sách do chính ông viết ca ngợi mình mang tên Trần Dân Tiên. Cũng nghe rằng ông hi sinh gia đình riêng, nhưng các nhà nghiên cứu lại cho rằng ông có vợ và không chỉ một vợ, ông lại có không chỉ một con.

Những yếu tố xác định con người không đúng thì không thể có con người thật. Vậy nên ông là người không có thật.

Với những khuất tất trên, thần tượng của dân tộc Việt Nam do đảng dựng nên đã chứa những điều giả dối.

- Quốc hiệu: Quốc hiệu CHXHCN Việt Nam không thật. XHCN là cái gì, giờ hỏi ngay Nông Đức Mạnh, chức to nhất trong đảng cũng phải đến botay.com. Ông ta bảo là “CNXH dần dần sẽ rõ nét hơn” chứ hiện nay đang trong thời kỳ quá độ. Vậy là chưa có XHCN, vậy là mới chỉ là ước mơ sao lại xưng là nước XHCN được?

Nếu em Lê Văn Tám ngày trước anh hùng dũng cảm ước mơ sau này làm tổng bí thư, thì phải gọi ngay là Tổng Bí thứ Lê Văn Tám? May chưa gọi, nếu không lại phải tổ chức Quốc tang cho Tổng bí thư Lê Văn Tám sau khi em làm “đuốc sống”, châm lửa xăng vào người chạy mấy chục mét vào các kho xăng Thị Nghè.

Ở đó, chứa đựng sự giả dối.

- Thể chế: Hiến pháp ghi Quốc Hội là cơ quan quyền lực cao nhất nước, nhưng đảng lại đứng cao hơn Quốc Hội để điều khiển Quốc Hội. Đảng là một bộ phận thuộc tổ chức của Mặt trận Tổ Quốc, nhưng MTTQ lại đứng dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng. Nhân dân làm chủ, nhưng đảng lại là ông chủ của nhân dân. Ở đó chứa đựng những nghịch lý – những điều giả dối.

- Pháp luật: Văn bản quốc hội ghi rõ ràng xây dựng một nhà nước pháp quyền. Nhưng văn kiện của đảng khẳng định đảng lãnh đạo tuyệt đối đất nước. Như vậy ở VN đang là một nhà nước “đảng quyền”.

Ở đó chứa đựng sự giả dối.

- Đường lối truyên truyền: Những câu “nhân dân ta tuyệt đối tin tưởng và đi theo con đường Đảng và Bác Hồ đã chọn” hoặc “thể theo nguyện vọng của đồng bào, đồng chí. Đảng ta quyết định gìn giữ lâu dài thi hài của Chủ tịch Hồ Chí Minh”... cùng với những câu tương tự khác như “uy tín, tín nhiệm của cá nhân Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt đối với nhân dân Thủ đô, thậm chí đối với cả giáo dân đã không còn nữa” – Lời Nguyễn Thế Thảo.

Tất cả đều là những câu nói ba xạo. Chưa bao giờ nhân dân được trưng cầu ý kiến hoặc hỏi qua nửa câu. Vậy sao đảng biết dân tuyệt đối tin tưởng, sao đảng biết nguyện vọng của đa số dân là ướp xác Hồ Chí Minh, sao Nguyễn Thế Thảo biết ông Ngô Quang Kiệt không còn uy tín.

Những câu nói đó đã được thực tế kiểm nghiệm, nhất là qua trận lụt ngập vừa qua và cho kết quả ngược lại. Ở đó chứa đựng sự giả dối.

B- Từ Vi mô:

- Ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước trả lời hãng truyền hình CNN một đằng, về Việt Nam đã cho công bố bản trả lời một nẻo, cắt xén và thêm thắt theo đúng đường lối của đảng. Việc này đã bị vạch trần trước dư luận quốc tế. Đặc biệt câu của ông Triết về vụ xử LM Nguyễn Văn Lý “Việc xét xử ông ta được Hội đồng giám mục VN và Tòa thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi” là hoàn toàn bịa đặt, đã bị Hội Đồng GM Việt Nam chính thức phản đối.

Ở đó chứa đựng sự giả dối.

- Ông Nguyễn Tấn Dũng, khi lên làmThủ tướng chính phủ cam kết chống tham nhũng, lãng phí, nếu không sẽ xin từ chức. Thế nhưng ông càng cam kết, tham nhũng càng phình to. Sau một thời gian, Nguyễn Việt Tiến trắng án đĩnh đạc bước ra khỏi nhà tù. Còn nhà báo và công an chống tham nhũng lại vào tù thay để đổi chỗ. Đến nay, câu nói của ông không ai được nhắc đến nữa, trên các báo đã xoá hết câu nói này.

Cũng TT Nguyễn Tấn Dũng nói “Tôi xin nói suy nghĩ riêng của mình. Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực, ghét nhất, giận nhất là sự giả dối!”. Khi gặp TGM Ngô Quang Kiệt, ông hứa xem xét giải quyết đất đai ở 42 Nhà Chung. Thế nhưng ông lại xua quân làm vườn hoa ăn cướp như đánh giặc cả đêm. Trong cuộc gặp mặt với Hội đồng Giám mục Việt Nam, ông Dũng lại lên án TGM Ngô Quang Kiệt có lời nói “xúc phạm” dân tộc, đất nước mà chính ông phải biết đó là sự dối trá của báo chí VN.

Cũng chính ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố không tăng giá xăng dầu đến cuối năm, đùng một cái ông tăng đến 30%. Báo chí nào đã nhỡ đăng lời ông tuyên bố trước đây được phen trị tội. Lại nữa khi xăng tăng, chính phủ của ông tuyên bố giá xăng theo giá thị trường, nhưng khi giá dầu thế giới giảm còn 1/3, ông vẫn độc quyền không cho giảm theo vì sợ dân sốc…

Ở đó, chứa đựng sự giả dối.

- Ông Phạm Quang Nghị, Uỷ viên Bộ Chính trị (Bộ này hình như chỉ còn tồn tại ở vài nơi trên thế giới hiện nay), khi dân chúng ngập trong biển nước mấy ngày vẫn họp về “tôn giáo” rồi mắng mỏ nhân dân là ỷ lại, trông chờ vào nhà nước mà không tự lực chống thiên tai. Rằng TP đã có chậm trễ nhưng có lý do khách quan… Vài hôm sau phải xin lỗi và nói ngược lại rằng TP đã chủ động và “bãi bỏ các cuộc họp” để chống thiên tai.

Những lời nói và hành động bất nhất của ông chứa đựng sự giả dối.

- Ông Phó Thủ tướng kiêm bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân đã tuyên bố phong trào “hai không” rồi “bốn không” trong ngành giáo dục. Nhưng càng nhiều “không” thì lại càng nhiều “có”. Đến nay chắc chỉ còn một “không” là “không thể làm gì nữa”. Nhân dân đã chỉ rõ với ông là chỉ cần một không thôi là đủ - không độc quyền, độc tôn. Nhưng ông đâu có nghe.

Cũng ông Nguyễn Thiện Nhân đã tuyên bố quan điểm “Học phí chắc chắn sẽ phải tăng. Có thể phải chấp nhận cả việc số người đi học sẽ giảm vì tăng học phí”. Câu này được phóng viên ghi âm hẳn hoi. Nhưng khi báo chí đăng lên, thì ông phản ứng rằng: “tôi, Nguyễn Thiện Nhân, không thể là người thiếu lý trí và lương tâm tới mức đã phát biểu như báo đã trích dẫn”. Thậm chí ông còn đòi “xử lý người có trách nhiệm liên quan theo luật báo chí”. Câu nói của ông được đưa lên mạng, ông im thin thít không một lời xin lỗi độc giả và nhân dân.

Ở đó, chứa đựng sự giả dối.

- Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu đưa ra một câu nói nổi tiếng, rằng: “Tình trạng một giường cho hai, ba người bệnh sẽ được khắc phục trong vòng từ hai đến ba năm tới”. Đến tròn một năm, tình hình không những không biến chuyển mà còn xấu hơn, khi người ta nhắc lại ông cho báo chí bào chữa là không có nói ý đó.

Lời hứa của ông Bộ trưởng này và nhiều bộ trưởng khác trước Quốc hội cũng chỉ là chuyện qua đường mà nói theo ngôn ngữ dân gian là “miệng quan, trôn trẻ”.

Nhưng chưa nghiêm túc, trang trọng bằng lời thề của đảng viên khi vào đảng cộng sản “Hi sinh suốt đời vì lý tưởng cộng sản, vì hạnh phúc của nhân dân”… Nhưng khi đã vào đảng, thì lời thề như cá trê chui ống. Đến khi không thể chứa chấp nổi vì dân đã biết, đã “tha hoá, biến chất” thành xấu xa, hoặc nội bộ đánh nhau sứt đầu, mẻ trán lại vứt ra quần chúng – đống rác của đảng.

Những lời hứa, lời thề đó chứa đựng sự giả dối.

Tất cả những ví dụ trên đây được sưu tầm, để truy tìm nguồn gốc của “sự giả dối tồn tại trong ngành và xã hội” hộ ông Nguyễn Thiện Nhân.

Nếu ông thực sự có lòng lo lắng, xin ông hãy tìm cách chữa cơn bệnh này từ gốc của nó. Cũng xin đừng phát động, lo lắng như phong trào “hai không” rồi “bốn không” của ngành giáo dục những năm qua. Kiểu đánh bùn sang ao như phong trào “hai không” những năm qua, học sinh thi trượt lần 1 cho thi lại lần 2 để đảm bảo tỷ lệ đỗ bằng và cao hơn mọi năm…

Cách đó ắt hẳn chỉ để làm trò cười cho thiên hạ. Những trò cười đắt giá mà ngân sách phải trả và đất nước chịu hậu hoạ.

Thưa ông Nhân

Ông “hy vọng đến năm 2010 môi trường trong sạch được tái lập…”. Nếu được thế thì thật là Đại Phúc cho đất nước. Nhưng xin nhắc lại rằng: muốn chữa được bệnh, cần phải chữa tận gốc.

Tôi cũng mong lắm, mong lắm thay.

Nhưng, tôi lại nghi ngờ đây là phong trào “một không”cuối cùng của ông chăng.

Ngày Nhà Giáo Việt Nam 2008.

Thái Sứ

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews/bandocviet/phongvien/abc.htm

No comments: